Ðăng Ký
slideNote Demo

Untitled Document
Gửi bài mớiTrả lời chủ đề này
 Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
 
Đêm trắng
 
avatar
Huy Chương Huy Chương :

Points Points : 15104
Posts Posts : 4026
Thanked Thanked : 235
Giới tính Giới tính : Nam Ngày sinh Ngày sinh : 20/10/1994
Age Age : 22
Đến từ Đến từ : BR-VT

Tài Sản Của Tôi
.:

 
 

Love Channel - Trang 2
Bạn Đang Là:

Ứng Dụng:
Shop Online - Nơi mua, bán tài sản và thú nuôi | Nơi tổ chúc các cuộc thi - Game show và trò chơi | Cửa sổ tình yêu online - Nơi tư vấn tình yêu, giới tính, hôn nhân và gia đình | Xem Truyền Hình Online

Thông Tin Cá Nhân
Liên Hệ: Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/yeuaicungvay.yeudaianhdi/

Bài gửiTiêu đề: Đêm trắng



23h:
Mẹ gắt ầm nhà, giọng cao vút đau tai: “Vô ý thức! Ngày ngủ đến 9h, đêm lục đục không cho ai yên!”.
Đâu nào! Ừ thì mẹ hôm nào cũng ngày đi làm, tối đi học tại chức, nhưng lỗi tại Bộ giáo dục, ai bảo Bộ cho học sinh nghỉ hè?! Nghỉ hè phải khác trong năm học chứ!
Thôi thì theo “Quy tắc của bố” (1: mẹ luôn đúng. 2: mẹ không bao giờ sai!), cứ im thin thít đóng cửa, tắt đèn tuýp, lọ mọ bật đèn bàn rồi khe khẽ đánh răng.

23h30:
Nửa tiếng xoay sở một chỗ ổn thoả giữa đống hộp các tông để giăng bốn góc màn. Giữa núi lôm côm ấy, không phải mắc màn là tuyệt nhất!
“Khi cơn buồn ngủ kéo đến và người ta chỉ muốn lăn quay ra, không còn gì đáng căm thù hơn là phải bò dậy chăng màn! Vì mắc xong thì thôi, tỉnh như sáo!”. Đấy là quan điểm của con chị. Còn mẹ á? “Muỗi đốt cho bệnh tật lại khổ thân tôi!!!”.
Nên mới như… bi hài kịch, bốn dây màn: một ngoắc vào đinh trên tường, một tròng vào tay cầm tủ quần áo, một buộc qua cánh tủ TV và một vắt vẻo thành ghế!

23h45:
Không muốn ngủ, hai chị em chat với nhau… trên giấy đủ chuyện nhí nhố. Nhà trống hoác từ trong ra ngoài mà tai mẹ cực thính: Không được thì thào đã đành, tờ giấy đưa qua cấm được phép sột soạt lấy một tiếng!
Chat thế cũng hay! Mỗi tội đã nóng thì chớ, lại được mùi khói rơm rạ ngoài cánh đồng bay vào, thành thử hai cái quạt chạy hết cỡ vẫn chẳng mát!
“Nhưng như thế mới thiên nhiên, chị ạ. Cố mà tận hưởng. Chả mấy khi…”. Con em an ủi. Tất nhiên, trên giấy.

0h15:
Mặt con chị méo xẹo:
- Ý tưởng, có một ý tưởng!
Cái nghề “dàn dựng kịch bản cho những phi vụ cấp vườn” của nó là thế: có gì phải gõ lại ngay, không là thôi rồi đời luôn! Vấn đề là lúc này, nó không dám mở PC. Tội lỗi tại cái bàn phím cũ zỉn lọc xà lọc xọc. Mama nghe thấy là teo!
Đành ngoáy tít mù trên giấy, như con em đang làm với một “tứ thơ” nảy ra trong đầu. Dân văn, chấp gì!

0h20:
Bố lục đục dậy.
- Điều khiển TV đâu? Nóng quá, không ngủ được!
- Hehee, bố hồi hộp chờ sáng mai í mà! - Con chị nhấm nháy.
Nhưng kỳ diệu thay, bố của con! Bố mở TV xem film!
Choáng…!
Không thể có phát đại bác khơi mào nào hoành tráng hơn => Alez, bật PC! Gì chứ máy tính sao “hình ảnh sắc nét” và “âm thanh sống động” bằng TV?
Vừa nhấn Power đã thấy mẹ cau có chui ra khỏi màn. Hai chị em nhìn mẹ, cười cầu hoà. Cụ vờ vào WC để “dạo quanh phố phường” xem bố con nó làm gì. Xong lại cau có về giường.
- Cứ thức khuya rồi ốm hết lượt cả bố lẫn con…
Mẹ ơi, nốt đêm nay thôi mà…

0h30:
Tén ten: film hết. Khổ thân bố, xem được có 10!
Bố bật cái đèn trước cửa WC rồi tìm tìm kiếm kiếm. Tưởng làm gì, thì ra bố kiếm cái bàn gấp để ngồi đó… lôi tài liệu ra làm. Hix, nhà hoàn cảnh quá: hai cái đèn bàn, một cái vừa về hưu, cái kia con em đang chiếm dụng. Bố… sợ mẹ “dỗi”, không dám bật đèn tuýp!
Lúc này, tưởng tượng nhà là bốn khoang tàu. Khoang 1: mama (coi là) đang ngủ ở giường cạnh cửa sổ và gần cửa ra vào. Khoang 2: con chị gõ keyboard lách cách. Khoang 3: con em cắm cúi viết dưới ngọn đèn bàn. Khoang 4: dừng lại trước cửa WC, bố lúi húi với những con số.
Đang hăng say, con chị dừng lại, quơ vội một tờ báo, quạt lấy quạt để trong-im-lặng. Nhà chỉ có ba cái quạt bàn, “phân phối” cho các khoang 1, 2, 4. Khoang 3 của con chị được “hẳn” cái quạt trần. Nhưng giữa đêm, nó có dám bật cái thứ kêu cành cạch như công nông ấy lên không? Mama với đôi tai “45 năm vẫn chạy tốt”, thật là… ác chiến!

0h50:
Con em hãi hùng giơ lên xác con cào cào chết bẹp. Con chị viết giấy: “Nó sống ở đây ba ngày là đủ rồi!”.
May là bố không nghe được! Nếu không bố sẽ mắng nó ở bẩn cho xem. Nhưng cào cào tự nhiên chui vào nhà chứ nó có bắt vào đâu? Tại người ta đốt rơm ngoài cánh đồng í!
“Nó cứ nhảy lung tung như con điên, cho chết!”
“Sao chị dã man thế? Có nó không phải nhà… vui hơn à? Hôm trước em còn nghịch với nó… Ôi, đốm xanh bé nhỏ lách chách giữa đồ đạc toàn một màu buồn tẻ…”.

2h:
Bố tắt đèn, cất bàn, nhường quạt, về khoang 1. Con chị nhìn bố, thấy thương thương người đã bị nó… tát nước theo mưa!
Cơ sở hạ tầng được cải thiện (có quạt!!!), văn chương con chị lai láng ghê! Quên béng phải giữ im lặng, nó gõ lạch xạch như thể căm hờn cái keyboard lắm! Chỉ thỉnh thoảng nghe tiếng trở mình, nó mới lè lưỡi, tròn mắt hoảng hốt và nhè nhẹ tay được một lát. Rồi đâu vẫn vào đấy!

4h30:
Con em “thôi việc” từ lâu. Con chị vẫn bám lấy PC khi cả nhà chìm trong giấc ngủ (hoặc là nó tưởng thế!). Lúc này nó ngừng tay gõ. Vươn vai cho những đốt xương kêu răng rắc, nó nhìn quanh nhà.
Trên bức tường trắng hằn rõ từng vệt ố vàng chạy dài từ trần nhà xuống đất. Có gì lạ đâu, cứ như nói dương là phải có âm, nói cái nhà này thì không thể nào không nói về mưa!
Dột. Mà không phải vì mái thủng! Nếu là mái thủng, huy động xô, chậu, cùng lắm là nồi niêu xoong chảo vào hứng là xong. Đằng này nó dột ở cạnh tường. Nước cứ từ đó mà ri rỉ chảy xuống, mỗi lần mưa lau dọn thôi rồi, chưa kể việc chạy hết hơi để quăng tất cả đồ đạc đang ở trên sàn nhà lên chỗ cao hơn (sau lại… quăng về chỗ cũ!). Đấy, “ấn tượng khó phai” với những vệt ố vàng!
Nhà còn bị nó ghét bởi thông thống từ ngoài vào trong. Nó không thể tự do làm những việc nó muốn vào đêm khuya. Ngủ ngày cày đêm, đấy là cái kiểu của nó. Nhà chả ngăn cách gì mà mẹ tai thính quá chừng, cộng thêm tật khó ngủ nữa. Bật cái đèn bàn cũng phải e dè, che chắn hết hơi!
Di chân trên nền nhà… sạn ngấm ngầm, nó nhớ hình như bốn tháng nay nó mới lau nhà… ba lần và số lần quét nhà cũng đếm được trên đầu ngón tay. Mẹ mắng nó lười với bẩn , nhưng lỗi càng không phải do nó! Ai bảo đồ đạc lung tung, gạch nền thì xấu; có lau cũng chả thấy nó sáng sủa hơn được mấy tí nên chả có… động lực!
Rõ cái nhà… vớ vẩn!
Chưa hết, nhà còn gắn với… thèm-ăn-đồ-tự-làm! Không có bếp nên chẳng có nấu nướng gì. Thích bún chả thì đi bún chả, thích canh riêu thì đi canh riêu… Món duy nhất có thể làm ở nhà là mì ăn liền.
Sao lại có cái nhà lạ thế? Mọi người trong nhà cũng kỳ quặc nốt!
Vì đấy là một ngôi nhà ở ngoại thành, nhà nó ở tạm suốt bốn tháng, trong lúc nhà cũ đập đi xây lại.
Và vì sáng nay, cả nhà sẵn sàng dọn về nhà mới.
Chậc, sao tự nhiên than thở trách móc xong lại thấy “thế nào ấy” với cái nhà này thế nhỉ?
4h45:
Trời hưng hửng sáng. Ánh sáng hắt vào qua cái cửa sổ chấn song vàng tươi và rèm cửa vàng nhạt. Đó chắc là thứ đẹp nhất trong nhà này. Nó đã rất thích những buổi chiều nắng rọi vào khung cửa ấy. Nó sẽ đem đủ thứ ra phơi: cái túi cói hay bị mốc; mấy cuốn sách mưa dột ướt lem cả chữ…
Trên chấn song còn lủng lẳng “hình nhân cầu nắng” nó treo từ hồi lớp đá bóng, rồi lười, cứ để nguyên. Hình nhân gục đầu xuống, miệng vẫn cười toe. Nó biết, vì chính nó vẽ cái miệng răng thỏ.
Cạnh cửa sổ là cửa ra vào, làm bằng thứ gỗ kỳ quái vênh ngược vênh xuôi, mỗi lần đụng vào lại rít lên ầm ầm như thở than đau đớn lắm! Ngâm cứu mãi hai chị em nó mới tìm ra cách bịt mồm sinh vật ấy: mở siêu tốc, đóng thật nhanh. Hết than với thở!
Ngoài cửa có khoảng sân nhỏ, được hưởng ké cây hoa giấy nhà bên. Ké mà có vẻ sướng hơn sở hữu cái cây đầy gai ấy! Không cần giàn, những cành hoa vươn dài và rủ xuống rất tự do. Những bông hoa trắng, hồng xen nhau, rung rung trong gió. Thích ơi là thích!
Nó ấn tượng nhất khoảng sân này với… (suỵt!) lần đầu tiên nó tắm mưa. Hồi nhỏ thì mẹ sợ bị cảm, bị khớp, bị… sét đánh và đủ thứ khác nữa nên giữ kè kè. Lớn lên thì vì nữ tính và ý tứ con gái, không thể làm thế.
Nhưng ngôi nhà nằm trong một cái ngõ vừa nhỏ vừa sâu, trong một xóm chỉ có ba nhà và hai nhà kia suốt ngày đi vắng, cửa đóng im ỉm. Ui, chao ơi là… thiên nhiên!
Tắm mưa! Ngồi bệt giữa sân, ngửa cổ cho mưa đập vào rát mặt, bao bức bối chất chứa trong lòng như gột sạch và trôi tuột theo mưa (dù đổi lại là trận ốm hai ngày)!

Bỗng dưng thấy lưu luyến và yêu thân “cái nhà vớ vẩn” này quá! Nghĩ buồn cười cái cửa gỗ than thở, lại bần thần: “Mình còn thở than nhiều hơn!...”.

5h:
Trời tang tảng sáng. Chợt giật mình nghe tiếng cọt kẹt giường gỗ. Con chị vội vã chui vào màn, vờ ngủ. Mẹ biết nó thức đến giờ này sẽ ca cho một bài no đến trưa!
Mắt đã khép nhưng nó không buồn ngủ. Từ hồi ở nhà này, đây là lần đầu tiên nó thức qua đêm. Nên nó cũng không muốn ngủ, để đêm trắng… toàn tập!
Thế là dù mắt nhắm, tai nó vẫn căng ra nghe ngóng.
Có tiếng giở màn sột soạt sau đó là tiếng chân đi rất nhẹ. Vậy là mẹ đã dậy.
Một lát, có tiếng cọt kẹt cửa gỗ. Tiếng cọt kẹt chầm chậm và nhè nhẹ ít ồn ào hơn cả kiểu “mở siêu tốc, đóng thật nhanh” của chị em nó, khiến nó không nén nổi tò mò mà xoay mình, mở mắt ti hí để được “mục sở thị”. Hai tay giữ chặt cánh cửa, chân để sát vào mép cửa; thêm một miếng giẻ nhét vào cạnh cửa. Và mẹ nó, đang thật chậm, thật kiên nhẫn làm từng ấy thao tác, cốt để cho cánh cửa khỏi kêu.
Mẹ đi đâu ra ngoài vào lúc sớm thế này?
Nó chun mũi đăm chiêu rồi thốt nhiên khựng lại. Phải rồi, những bữa sáng mỗi hôm một kiểu cho ba bố con; những đồ ăn chống đói lúc nào cũng đầy tủ lạnh… Mẹ có thể đi chợ lúc nào, nếu không phải sáng sớm?
Nhưng nếu chỉ chợ búa, mẹ có cần dậy sớm thế này không? Chợ gần nhà, 20 là quá đủ!
Trở mình băn khoăn. Từ cái gối êm thật êm toả ra mùi thơm của nắng. Nó sực hiểu. Máy giặt không dùng được ở đây. Những chậu quần áo to tướng hàng ngày đều do một tay mẹ giặt rồi phơi trước sân “cái nhà vớ vẩn”. Cũng chính tay mẹ thu và gấp. Để nó đi giảng giải cho bọn ở lớp đầy vẻ sành sỏi: mặc quần áo giặt tay, hong khô bằng gió với nắng thì thích hơn quần áo giặt rồi sấy trong máy nhiều!
Khẽ khàng, một giọt nước tròn, to và trong veo rơi bộp trên gối, khi nó bỗng nghĩ đến cái câu người ta thường nói, mà nó vẫn cho rằng quá ư trừu tượng: “Ta chẳng biết ta có gì cho đến khi mất nó, cũng chẳng biết ta thiếu gì cho đến khi có nó.”…

Bài viết được cảm ơn :
Hãy cảm ơn bài viết của TheWinds bằng cách bấm vào "Nút Thanks " nhé!!!
-‘๑’- Tài Sản Của TheWinds -‘๑’-
 
 
 
Chữ ký của TheWinds





Hãy cho tôi một topic, tôi sẽ làm loạn cả forum!!



Đêm trắngXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

.::Host up ảnh miễn phí: Click here! hoặc Click here! - Hướng dẫn sử dụng 4r: Click here! ::. Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn Thiên Môn Hội :: -‘๑’- Thế Giới Truyện -‘๑’- :: ♠ Truyện Hay Tổng Hợp ♠ :: ♠ Truyện Ngắn ♠-
|
Bookmarks
Đại Gia Đình Thiên Môn Hội»[X]«
»»--Vì một thế giới online lành mạnh--««

:::»+ Mời bạn đăng nhập tại đây+«:::

»++Chưa có tài khoản? Bạn bấm vào đây để Đăng Ký+«


Hộp tin nhắn Gửi tin nhắn Friends & Foes Tùy chọn cá nhân Bạn chưa đăng nhập Hiển thị tốt nhất trên Firefox, Google Chrome
Menu Các Ứng Dụng Forum
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog