Ðăng Ký
slideNote Demo

Untitled Document
Gửi bài mớiTrả lời chủ đề này
 Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
 
Nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳm
 
avatar
Huy Chương Huy Chương :

Points Points : 15104
Posts Posts : 4026
Thanked Thanked : 235
Giới tính Giới tính : Nam Ngày sinh Ngày sinh : 20/10/1994
Age Age : 22
Đến từ Đến từ : BR-VT

Tài Sản Của Tôi
.:

 
 

Love Channel - Trang 2
Bạn Đang Là:

Ứng Dụng:
Shop Online - Nơi mua, bán tài sản và thú nuôi | Nơi tổ chúc các cuộc thi - Game show và trò chơi | Cửa sổ tình yêu online - Nơi tư vấn tình yêu, giới tính, hôn nhân và gia đình | Xem Truyền Hình Online

Thông Tin Cá Nhân
Liên Hệ: Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/yeuaicungvay.yeudaianhdi/

Bài gửiTiêu đề: Nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳm

Đấy là giấc mơ của tôi ngày hôm qua. Nó buộc tôi nhớ chuyện của mười ngày trước mà tôi đã cố làm nguôi đi. Hội Skaterboy Ams của tôi có 5 người, toàn là con trai. Chúng tôi chơi ở một góc công viên Lênin từ 4h tới 6h chiều.

Ngày hôm đó sẽ không khác mọi ngày nếu như không có sự xuất hiện của bé. Bé chắc chỉ bằng tuổi chúng tôi. Lúc đầu, tôi cũng chỉ coi bé như một người bình thường, nếu có ấn tượng thì cũng chỉ vì bé mặc một chiếc váy mà tôi có cảm tưởng như bé mặc một quả cà chua. (Nói như vậy không có nghĩa là tôi chê bé xấu).



Rồi bé ngồi xuống ghế đá, cách chúng tôi khoảng rộng của 2 sân cầu lông. Bé ngồi khoảng một tiếng rưỡi. Suốt thời gian đó, bé bất động, mắt hướng về chúng tôi.

Đó mới là vấn đề.

Thứ nhất sao bé ở tuổi chúng tôi mà có thể (dám) giống như một bà cụ ngồi yên ngậm Golia vậy? Thêm nữa, bạn nghĩ gì khi có người cứ chòng chọc nhìn bạn??? Tôi thì thấy vướng víu, cơ bản là vì tôi chơi Skate chưa giỏi, ngã nhiều. Bé cứ hướng cái nhìn về phía chúng tôi như thế càng làm đầu óc tôi phân tâm, cơ chân cơ tay của tôi cứng lại, ngã nhiều hơn. Còn bọn nó? Có lẽ cũng vậy, bề ngoài thì tập trung lắm, nhưng cũng đã lộn nhào náo loạn bên trong hết cả rồi.

Vấn đề có vấn đề hơn nữa, khi liên tục ba ngày liền, đúng khoảng thời gian đấy, bé lại tới công viên, ngồi khoảng một tiếng rưỡi, đôi mắt hướng về chúng tôi. Thật đấy, liên tục ba ngày liền, vẫn bé, vẫn chiếc váy cà chua, vẫn đôi mắt hướng chằm chằm và bé vẫn chọn vị trí là chiếc ghế ấy.

Công viên giờ đấy bắt đầu đông dần. Nhưng hầu như họ đều đến có mục đích là tập thể dục. Bé cũng có thể đến đây để luyện yoga kiểu mới, kiểu mà tôi chưa biết?!? Tạm thời chấp nhận sự giải thích ấy, song tôi vẫn thấy bé kì cục. ờ, không những vậy, còn hay ho và có vẻ cá tính nữa.

Điên chăng? Mới trốn trại về chăng? Bé ấy mà, tôi tự hỏi. Cũng có thể bé là gián điệp của một hội Skaterboy nào đó, CVA hoặc Tổng hợp, nhưng chúng tôi có gì đáng để bé làm gián điệp nhỉ? Hay là bé muốn tham gia chơi cùng với chúng tôi mà không dám? Hay là bé bị gia đình đuổi đi, định kì chỉ trong một khoảng thời gian? ý nghĩ đấy bất chợt đến khi nhớ đến hôm 20/11, chúng tôi đến thăm cô Thu dạy Hoá và cũng bị anh con trai cô đuổi đi: “Thôi, các em ra công viên bên cạnh mà chơi để cô còn đang tắm.”

Sao tôi không thể chạy ra mà hỏi thẳng bé??? Sự im lặng của bé với chiếc váy ấy càng làm tôi phải liếc nhìn bé nhiều hơn. “Cười đi!” Tôi tự nhủ! Bé cứ bất động thế càng làm tôi “đau đớn” nhiều hơn, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Cao Chung có lần cho ván lượn một vòng đến gần chỗ bé. Rồi nó quay lưng trở về nhóm, ngón tay cái hướng lên, lắc đầu và nhún vai. Tôi chưa từng lượn tới tận chỗ bé như Cao Chung, việc gì phải bắt chước nó chứ, (ngốc nghếch thế đấy), nhưng tôi công nhận điều nó nói. “Bé - Sự bí ẩn của nhân loại!”

Đến ngày thứ ba bé vẫn ngồi đó thì niềm kinh ngạc xen lẫn kinh dị của chúng tôi, không, ít ra của tôi đã lên đến tột cùng rồi đấy.

“Bọn mày ơi, hay anh em mình làm quả “uyn tô ta” xem đứa nào ra bắt chuyện với bé nhỉ?” Tôi giả vờ nói đùa khi cả lũ tôi ngồi thở dốc trên bãi cỏ.

“Thôi khỏi!” Quảng Minh phẩy tay, “ Để tao ra cho.”

Quá bất ngờ! Nó gạt mồ hôi trên lông mày và bước đến phía bé. Nhanh nhẹn, quả quyết. Tôi nhìn Quảng Minh, rồi nhìn những đứa còn lại, mắt chúng giống hết mắt tôi: mắt của thằng con trai đang cố hết sức để kiềm chế câu hỏi: “Thật không? Mày dám làm thế à?” đắng ngắt. Cho đến mãi sau này, tôi vẫn không hiểu sao Quảng Minh lại làm được chuyện đó.

“Coi chừng bị cắn đấy.” Cao Chung cố nói với theo. Tôi cười cùng cả hội. Quảng Minh cũng quay lại cười, tay thành hình khẩu súng làm động tác bắn “Bùm!” hướng về chúng tôi. Trong im lặng sâu thẳm, tim tôi dấy lên tiếng động lớn, khô khốc. Tôi đã ước gì khoảng chiều rộng con đường nó đến với bé là vô tận.

Nhưng thế đấy! Thế đấy! Quảng Minh chỉ nhanh hơn chúng tôi có một tẹo mà đã được đứng trước mặt bé. Nó giơ tay chào bé theo kiểu quân đội. Bé nhìn nó. Họ mỉm cười nói gì đó. Nó ngồi xuống. Họ lại cười nói gì đó. (grừ grừ). Minh chỉ về phía chúng tôi. Cả lũ vội ngó lơ đi. Khuôn mặt hai người tươi tắn. Họ đã nói gì với nhau, lâu đằng đẵng, lại còn cười phá lên vui vẻ nữa chứ. Thật kinh khủng! J

Rồi bé đứng lên. Họ chào nhau. Bé bước tới cổng còn Minh bước về phía bọn tôi, tung tăng, hí hửng.

Nó ngồi xuống đi lại giầy patanh.

“Bọn mày nói gì với nhau thế?” Cao Chung hỏi, đầu nó không ngước lên, hai tay quay quay bánh xe giầy patanh. Chúng tôi đều cố tỏ vẻ không quan tâm, không... kính phục.

“ờ” Minh phấy tay “Bọn tao nói chuyện ấy mà.”

“Là chuyện gì mới được cơ chứ?” Giọng Việt cố nén vội vã.

“ừ. Thì nói chuyện chứ gì nữa. Bọn mày thích thì ra mà hỏi bé ấy.” Quảng Minh chậm rãi đứng dậy xem xét lại đôi giầy của nó, đầu ngước nhìn về phía bé đang bước ra phía cổng. Nó trêu tức bọn tôi đấy à???

“Thế bé tên là gì hả mày?” Tôi cố vớt vát. “Chắc không phải tên là Cô gái Cà chua chứ?”

“à không!” Quảng Minh phì cười. “Bé tên là Linh.”

Linh? Linh à? Vậy là trùng tên với tôi rồi. Ngực tôi như vừa được đập một cái kêu cheng.

“Thật không?” Tôi lắp bắp, mắt mở to hơn.

“Cứ coi là thế đi!” Nó cũng giương đôi mắt chú gấu nhỏ ngây thơ của mình ra và cười. “Tao đã nói rồi, mày đi mà hỏi bé í. Có gì đâu cơ chứ!” rồi lượn vụt đi không vấn vương chút cảm giác tội lỗi nào.

Minh giữ bí mật. Hẳn thế! Tôi muốn đấm nó một cái quá, vào chính giữa dưới hai cái lông mày sâu róm của nó. Nhưng không thể, vì nó chính đáng được hưởng những điều đấy một mình, chỉ vì nó dũng cảm hơn bọn tôi. Nó nói đúng, chuyện có gì đâu cơ chứ.

Ok. Thôi được.Tôi hít một hơi dài. Ngày mai tôi sẽ nói chuyện với bé. Đành bắt chước Minh vậy (ờ, thế chớ, ít ngốc nghếch hơn rồi đấy). Chuyện có gì đâu! Tôi lẩm bẩm lặp lại. Nhịp tim tôi bỗng dồn dập kích động làm rung cả xương.

Cả đêm hôm đó tôi khó ngủ, hỗn độn với những điều dự định nói với bé.

Và chiều ngày thứ tư từ hôm bé xuất hiện, nhịp tim của tôi cứ bị kích động hoài, tôi chờ đợi, nhưng bé chẳng đến nữa. Tôi ngơ ngác. Hỏi Quảng Minh bé đâu thì nó chỉ ơ ơ ờ ờ rồi lảng sang chuyện khác. Tại sao nó không nói? Làm thế nào để nó khai ra đây?

Trong nhóm chúng tôi có cái gì đó buồn buồn xen ngang. Những buổi chiều sau tôi vẫn không thấy bé đâu.

Bé đã đến và đi, kì lạ, bất ngờ. Không lí do. Đến giờ, tôi vẫn chưa gặp lại bé. Bé chỉ còn trong tâm khảm của tôi với những điều mà tôi không thể biết.

Vậy đấy, thật đáng thở dài, có những điều mãi là bí mật chỉ bởi vì tôi đã không dám khám phá nó.

Tôi không buồn mà chỉ tiếc...

Bài viết được cảm ơn :
Hãy cảm ơn bài viết của TheWinds bằng cách bấm vào "Nút Thanks " nhé!!!
-‘๑’- Tài Sản Của TheWinds -‘๑’-
 
 
 
Chữ ký của TheWinds





Hãy cho tôi một topic, tôi sẽ làm loạn cả forum!!



Nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳmXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

.::Host up ảnh miễn phí: Click here! hoặc Click here! - Hướng dẫn sử dụng 4r: Click here! ::. Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn Thiên Môn Hội :: -‘๑’- Thế Giới Truyện -‘๑’- :: ♠ Truyện Hay Tổng Hợp ♠ :: ♠ Truyện Ngắn ♠-
|
Bookmarks
Đại Gia Đình Thiên Môn Hội»[X]«
»»--Vì một thế giới online lành mạnh--««

:::»+ Mời bạn đăng nhập tại đây+«:::

»++Chưa có tài khoản? Bạn bấm vào đây để Đăng Ký+«


Hộp tin nhắn Gửi tin nhắn Friends & Foes Tùy chọn cá nhân Bạn chưa đăng nhập Hiển thị tốt nhất trên Firefox, Google Chrome
Menu Các Ứng Dụng Forum
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs