Ðăng Ký
slideNote Demo

Untitled Document
Gửi bài mớiTrả lời chủ đề này
 Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
 
Nắng trong đôi mắt
 
avatar
Huy Chương Huy Chương :

Points Points : 15104
Posts Posts : 4026
Thanked Thanked : 235
Giới tính Giới tính : Nam Ngày sinh Ngày sinh : 20/10/1994
Age Age : 22
Đến từ Đến từ : BR-VT

Tài Sản Của Tôi
.:

 
 

Love Channel - Trang 2
Bạn Đang Là:

Ứng Dụng:
Shop Online - Nơi mua, bán tài sản và thú nuôi | Nơi tổ chúc các cuộc thi - Game show và trò chơi | Cửa sổ tình yêu online - Nơi tư vấn tình yêu, giới tính, hôn nhân và gia đình | Xem Truyền Hình Online

Thông Tin Cá Nhân
Liên Hệ: Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/yeuaicungvay.yeudaianhdi/

Bài gửiTiêu đề: Nắng trong đôi mắt

“Con sẽ đi miền Nam khoảng một tuần, đi tàu vào và ra bằng máy bay” - Lấy hết quyết tâm, tôi trình bày rành rọt từng tiếng với mẹ, kèm theo một cái “quyết tâm thư” mà tôi thức cả đêm để đổi bằng hai trang giấy vở.

“Vậy còn cuộc thi?”- tất nhiên là mẹ sẽ hỏi như thế.. “Con tin là mình sẽ thi tốt, nhưng vấn đề không phải là bây giờ, con nghĩ nếu để đến tháng sau thì càng có thời gian để update thêm kiến thức”. “Tùy con, mẹ để cho con tự quyết định. Nhưng dù sao phải nhớ khi đi về tập trung học, nếu không, cứ thể theo cái thư này mà “xử”, nhớ đấy!” - ơn trời, hôm nay mẹ dễ tính, mình đã nghĩ mẹ sẽ đồng ý thôi, nhưng ít nhất phải sau 10 phút+n lời ca thán và dặn dò khác Smile Cá 100% là mẹ sẽ phải quay mặt đi để... cười vì cái bức thư gà bới và lổn ngổn về mặt ngôn từ của ông con trai đã 17 tuổi. Tuy nhiên, thế là ổn, hậu phương vững chắc thì tiền tuyến mới an tâm mà... đi chơi.

Đấu trí với mẹ đã đủ ốm rồi, đụng độ con em kết nghĩa còn đáng sợ hơn. Bé Gà đón nhận chuyến đi của ông anh nó với một bộ mặt lạnh hơn cả... kem Tràng Tiền. Chuyện, vì chí ít ra cô em kết nghĩa cũng đã vi vu miền Nam vài lần rồi. Thế nên nó dội ngay một gáo nước lạnh vào cơn phấn khích của tôi: “Vào đấy cũng phình phường thôi”. Con bé bấy lâu này chỉ đóng vai nạn nhân cho tôi chỉ trích thì bây giờ dặn dò ông anh nó với một vẻ mặt nghiêm trọng đến phát sợ. Nhất là khi nghe tới cụm từ “giao lưu thanh niên”, con bé nháy mắt đầy ý nhị: “Anh Vịt cẩn thận nhé, con gái Sài Gòn nguy hiểm lắm đấy. Em ngán nhất cái trò say nắng sau mấy chuyến đi xa!” Trời đất, nếu là ngày thường, tôi sẵn sàng lên lớp cho con em dở hơi một bài dài khoảng vài giờ về bản lĩnh đàn ông thời nay, nhất là không dễ sa vào mấy chuyện… buồn cười như thế. Nhưng trong một ngày Hà Nội “đẹp giời”, kim nhiệt kế chỉ 37 độ C, cộng thêm cái vẻ mặt háo hức của tôi là vừa tròn 40 độ, mấy chuyện đấy chỉ “như con tép trên mép con mèo”. Lời khuyên của con em sắp 15 tuổi được nhét cẩn thận… xuống đáy vali.L


***


Đoàn tập trung ở sân ga sớm nửa tiếng. “Cầm lấy áo đồng phục, mũ và thẻ này. Và nhớ đọc kĩ kỉ yếu để không vi phạm nội quy của đoàn. Cậu học Chu đúng không, đội mũ vào đi và làm ơn cười lên một tẹo” - một cô bạn loắt choắt nhưng ra dáng trưởng đoàn, khiến người ta liên tưởng tới cô nàng Oliver trong phim anh lực sĩ khoái xơi rau chân vịt. Tiếng “Thanks” rơi tõm vào thinh không, vì cô bạn đã vội chạy ra chỗ khác. Tôi mang cảm giác của một cậu bé trên sân ga 93/4, chờ đón đoàn tàu đi tới Học viện Phù thủy với những đứa bạn quái tính chẳng kém phù thủy tẹo nào.

“Tớ học Kim Liên”, cô bạn trưởng đoàn bắt đầu tiết mục làm quen bằng một giới thiệu ngắn gọn. Tạm gọi là Oliver cũng được. Lần lượt những cái tên khác: Nem tai, Phì phì, Trưởng thôn, Lực sĩ, đứa nào cũng tậu được một cái nickname khá ổn. Còn cậu? Tớ cũng chẳng biết. Tôi thực sự chưa nghĩ ra một cái tên nào khác ngoài tên trong khai sinh của bố mẹ cả. Ohyeah, con bé tên BB reo lên, gọi bạn ý là Ohyeah đi, như kiểu một khám phá mới ý. Chưa kịp hào hứng với cái tên mới, nó quay sang tôi và răn đe: Còn cậu, hình phạt cho tội không có nickname, nghĩ ra trò gì đấy thật quái xem nào! Hehe, cô bạn vô tình chạm đúng vào “chỗ ngứa” của một thằng siêu quái. Đi ngửi hương đêm không mọi người? ý tưởng của tôi được hưởng ứng nhiệt tình đến nỗi, khi đã thò đầu ra khỏi cửa sổ và hít cho căng đầy hương thơm của những cánh đồng, cả bọn không ấm ức vì bị lừa. Đêm bình an và đẹp lạ lùng.


***


Dậy dậy, con yêu quái Nem Tai véo tôi đau điếng, vào đến Sài Gòn rùi!!! Ném trả lại bộ mặt hỉ hả của nó một ánh mắt căm hờn, tôi bắt gặp những người bạn thành phố đã đứng chờ sẵn. Một tấm băng rôn căng dài, những gương mặt tươi cười và độc nhất là, mỗi học sinh Hà Nội được tặng một chiếc khăn rằn. Tớ là Thắng! Anh bạn sẽ đón tôi homestay vào buổi tối tươi cười. Thấy không khí miền Nam có nóng bằng ngoài đó không? Rỉ tai rất khẽ, cậu bạn hỏi nhỏ: “Còn con gái miền Nam thì thế nào?”, kèm theo một cái nháy mắt đầy ý nhị. ừ nhỉ, nãy giờ mới để ý, nói chung ấn tượng đầu tiên là các bạn ý rất hay cười và giọng nói nghe thật ngọt. Chỉ thế thôi đã. Lời dặn dò của cô em kết nghĩa lại lởn vởn trong đầu. Mấy bạn ý trông dễ thương vậy thì nguy hiểm thế quái nào được, con bé chỉ được cái lo bò không xài PS!J

“Bi giờ mọi người sẽ đến với Củ Chi, một trong hai địa đạo nổi tiếng nhất Việt Nam” - giọng anh hướng dẫn viên đều đều cất lên... làm gia tăng thêm cơn buồn ngủ. Thảng hoặc, không biết do ảnh hưởng quá lậm của đêm nào cũng chong đèn đọc CONAN hay sao, mà tôi có cảm giác rất lạ. Cảm giác bị theo dõi. Ngoảnh lại thật nhanh, vài cô bạn Sài Gòn đang hào hứng phân biệt cho mấy đứa con gái Hà thành cách gọi “khoai mì” và “củ sắn”... Không có ai hết cả! Chắc là thần kinh bị ảnh hưởng bởi mấy đêm thức khuya trên tàu?! Đi qua những hố bom, gò lưng lom khom đi xuống hầm, đôi khi suy nghĩ rùng rợn về một đôi mắt đang theo sát mình lại hiện về. Cuối chuyến đi, trong lúc cúi xuống buộc giày, Oliver ghé vào tai tôi, rất khẽ: “Cẩn thận, có con bé nào nhìn ông lạ lắm đấy” Con bạn chưa kịp tiết lộ thêm manh mối gì thì đã ù té quyền lên xe với một nụ cười đầy ẩn ý.

Tối, cả hội bị kéo đi lê la khắp các con hẻm Sài Gòn, độ hấp dẫn của bánh xèo A Phủ, bánh canh Trảng Bàng… làm một vài đứa quyết định… không thèm về Hà Nội. Mặt con Phì Phì xám ngoét khi lỡ đầy đoạ mình trên chuyến tàu siêu tốc. Nem Tai khá hơn, nó chỉ beauti…phun khi đã tẩn xong cái kem thứ ba. Oliver là đứa siêu nhất, nó vững vàng tới độ khi đi câu trong vương quốc cá sấu, mấy em sấu nhà ta ném cho nó những ánh mắt đầy thù địch. Hêhê, chỉ vì con bé khôn lỏi tới mức, không chú nào ăn được miếng thịt trong cần của nó. Thay vì đấy bọn nó táp vào miệng nhau trong tiếng cười sảng khoái của con bạn có “tâm hồn của quỷ”.

Nhưng ghê gớm nhất là trò “Săn tìm bí mật kim tự tháp”. Một hành lang u ám đen ngòm chỉ đủ sức doạ nạt mấy đứa trẻ con. Tôi- một trong ba chú nam nhi hi hữu trong đoàn nhận nhiệm vụ đi đầu để có gì còn… hy sinh trước. Cái nắp quan tài mở toang, bộ xương bật dậy. Tiếng hét của bọn nó còn khủng khiếp hơn tiếng hú của Tazan. Mà tại sao tôi lại lỡ nghĩ đến Tazan lúc này nhỉ, vì một con tinh tinh cao bằng người thật bất chợt xồ ra và dồn bọn con gái vào chân tường. Vẻ phân vân (vì tôi không biết đấy là máy hay là người thật để bụp cho vài phát vì tội… dọa chị em) làm bọn con gái nghĩ… tôi vì hãi quá mà đứng chôn chân rồi. Nhờ sức mạnh của tinh thần, một tiểu đội yêu nữ ùa ra đẩy tôi về phía cửa. Bất chợt… có cái gì âm ấm. Tin nổi không đây, hai bàn tay nào đó đang ôm chặt lấy tôi từ phía sau. Hai bàn tay xương xương, nhưng mềm mại. Tối quá, tôi không thể nhìn rõ hơn, đôi tay và chủ nhân của nó. Đến khi ra khỏi cửa rồi mới bớt sợ, một nỗi sợ mơ hồ khi cái cảm giác ấm áp kia chợt tan biến.

“Nói! Đứa nào lợi dụng bóng tối để ôm tao?” Tụi bạn mắt chữ O, miệng chữ A nhìn tôi, bất giác đứa nào cũng tủm tỉm cười, rồi hình như không ngăn được nữa, chúng nó cười phá lên, cả đám bạn Sài Gòn cũng thế. “Trời ơi, công lao tao giữ gìn mười mấy năm trời” - tiếng kêu cất lên thảm thiết cũng không ngăn nổi những tràng cười “man rợ” của tụi bạn. Trong suốt chuyến đi chơi ấy, trong khi tôi đau đầu với bài toán đi tìm “hung thủ” thì chúng nó, bọn con gái “trời gầm” ấy thỉnh thoảng lại nhìn tôi tủm tỉm cười theo cái kiểu lạy ông tui ở bụi này. Có vài đứa còn nháy mắt, như kiểu “tớ là thủ phạm đấy ấy ạ”. Trời ơi, lũ dã man, thế này thì sống làm sao được.


Nhưng cũng phải thú thực, từ sau vụ suối Tiên, có một thứ gì đó rất mới mà tôi vừa phát hiện ra. Chăm dò xét chúng nó, tôi phát hiện tụi bạn có những đặc điểm rất đáng yêu (mà nhiều lúc tôi cho là vừa kiêu vừa điêu không thể tả). Nem Tai có kiểu mút tay đầy mơ màng. Oliver già đời như một bà cụ, nhưng nhìu lúc cực trẻ con. Những người bạn Sài Gòn cũng thế. Nguyệt lắm điều một cách có “cá tính”, Diệu thì không lúc nào ngừng hoạt động. Phương nữ tính, và có kiểu quát… đáng yêu không thể tả. Không chỉ là khám phá một miền đất, tôi nhận ra rằng khám phá con người nơi đây còn thú vị hơn rất nhiều.

Ngày chia tay ở sân bay, nước mắt cũng có nhưng không nhiều. Tất cả dành sức để tranh thủ nói với nhau những điều cần nói. Phương tặng tôi một chiếc khăn và một gói quà bọc kín với chỉ một lời nhắn “Nhớ vào miền Nam nữa nhé!” ừ dĩ nhiên, cái vẻ mặt hí hửng của tôi làm cô bạn… không nhịn nổi cười vì “sao ngố thế!”

Ngồi trên máy bay, tôi tranh thủ check lại mấy túi quà cáp, và không nén được tò mò mở ngay món quà cô bạn vừa tặng ra xem. Một mảnh giấy nhắn gấp tư rơi ra, chỉ kèm theo một câu bâng quơ: “ấy hơi gầy đấy nhé, nhớ ăn nhìu nhìu và tập thể thao đều đặn.” Tai tôi ù đi, chẳng phải vì máy bay đang lên cao, còn mặt thì... theo mô tả của mấy đứa bạn cùng đoàn là đỏ hơn gấc chín. Mơ hồ, tôi đã biết thủ phạm đáng yêu ấy là ai… Nhìn xuống sân bay, cô bạn chỉ còn là chấm nhỏ. Và thành phố về đêm, lung linh như một tấm thảm ngọc đủ màu.



***


Về đến Hà Nội, con bé Gà lại lặp lại câu hỏi: “Con gái Sài Gòn có nguy hiểm không?” Tôi cười xoà với nó. Rất “nguy hiểm” đấy cô em ạ! Thật nguy hiểm khi lỡ nhìn thẳng vào đôi mắt của họ. Vì trong đôi mắt ấy có nắng, nắng miền Nam không gay gắt nhưng có lẽ sẽ bắt người ta phải nhớ rất lâu. Nhưng chí ít ra, là một người có máu phiêu lưu, tôi sẵn sàng đón nhận “nguy hiểm” như thế. Lời hứa vào miền Nam một lần nữa bắt tôi phải cố gắng rất nhiều ngay từ bây giờ. Nhưng tôi thấy vui. Vì say nắng xem chừng đâu có hại gì, nhất là khi ánh nắng ấy có trong một đôi mắt?!!

Bài viết được cảm ơn :
Hãy cảm ơn bài viết của TheWinds bằng cách bấm vào "Nút Thanks " nhé!!!
-‘๑’- Tài Sản Của TheWinds -‘๑’-
 
 
 
Chữ ký của TheWinds





Hãy cho tôi một topic, tôi sẽ làm loạn cả forum!!



Nắng trong đôi mắtXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

.::Host up ảnh miễn phí: Click here! hoặc Click here! - Hướng dẫn sử dụng 4r: Click here! ::. Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn Thiên Môn Hội :: -‘๑’- Thế Giới Truyện -‘๑’- :: ♠ Truyện Hay Tổng Hợp ♠ :: ♠ Truyện Ngắn ♠-
|
Bookmarks
Đại Gia Đình Thiên Môn Hội»[X]«
»»--Vì một thế giới online lành mạnh--««

:::»+ Mời bạn đăng nhập tại đây+«:::

»++Chưa có tài khoản? Bạn bấm vào đây để Đăng Ký+«


Hộp tin nhắn Gửi tin nhắn Friends & Foes Tùy chọn cá nhân Bạn chưa đăng nhập Hiển thị tốt nhất trên Firefox, Google Chrome
Menu Các Ứng Dụng Forum
Free forum | Khoa học | Trường | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com