Ðăng Ký
slideNote Demo

Untitled Document
Gửi bài mớiTrả lời chủ đề này
 Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
 
Đứng lên và đi
 
avatar
Huy Chương Huy Chương :

Points Points : 15104
Posts Posts : 4026
Thanked Thanked : 235
Giới tính Giới tính : Nam Ngày sinh Ngày sinh : 20/10/1994
Age Age : 23
Đến từ Đến từ : BR-VT

Tài Sản Của Tôi
.:

 
 

Love Channel - Trang 2
Bạn Đang Là:

Ứng Dụng:
Shop Online - Nơi mua, bán tài sản và thú nuôi | Nơi tổ chúc các cuộc thi - Game show và trò chơi | Cửa sổ tình yêu online - Nơi tư vấn tình yêu, giới tính, hôn nhân và gia đình | Xem Truyền Hình Online

Thông Tin Cá Nhân
Liên Hệ: Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/yeuaicungvay.yeudaianhdi/

Bài gửiTiêu đề: Đứng lên và đi

1.
Hà Nội ngày 39C
Mặt đất đang nóng như thế nào thì đầu Vũ cũng bừng
bừng như thế. Thì đang ngủ, thằng Đạt gọi sang đòi mượn bằng được mấy
cái đĩa breakdance. Để thằng bạn khỏi mất công đi một vòng tránh đường
một chiều, Vũ vội ra ngã tư Giám-Tôn Đức Thắng đứng chờ, quên cả mũ nón.
Chờ đến 15 mới thấy Đạt phóng xe tới.
- Thế nào, đẹp chứ! - Đạt
cười, nhìn Vũ trố mắt ngắm con Nouvo mới cáu của nó
Chẳng cần thằng
bạn khoe, Vũ cũng đoán được đấy là phần thưởng đỗ Đại học của nó.
-
Lên đi, tao đèo về - Đạt tít mắt
- Khỏi! Tao chẳng đủ tiền trả xe ôm
đâu. Đi bộ được rồi.
Nghe vậy, Đạt cũng chẳng khách sáo, bye bye
thằng bạn rồi rồ ga phóng thẳng. Vũ nhìn theo, thở dài. Nó cũng đã từng
suýt có một con Nouvo như vậy. Ba mẹ đã bảo chỉ cần nó đỗ Đại học, nó sẽ
có. Nhưng có lẽ không phải năm nay, vì nó trượt.

Từ hôm biết
điểm, cả chục ngày nay Vũ chẳng buồn ra khỏi nhà, suốt ngày ở nhà ôm cái
PC, online suốt ngày nghe bọn bạn cùng cảnh ngộ ca cẩm. Hôm nay không
phải thấy tội thằng bạn lóc cóc xe đạp đi xa thì nó đã chẳng nó đi bộ ra
đây, nhưng giờ nó lại thấy tội nghiệp cho mình.


Trên đường
về nhà, đi qua cổng Văn Miếu, bỗng Vũ thấy có một đám trẻ con đang đứng
túm tụm lại. Vốn tò mò, nó cũng ngó đầu vào thì thấy có ba nhóc nước
ngoài đang ngồi quanh ông lão làm tò he. Trên tay hai cô bé mắt xanh mỗi
người cầm một con tò he, trong khi cậu bé còn lại đang khua chân khua
tay cố gắng miêu tả cho ông lão hiểu con tò he cậu muốn ông làm. Với vốn
tiếng Anh cũng khá khẩm, khiến Vũ hiểu cậu bé đang miêu tả Người nhện.
Nhìn cậu bé đang cố diễn đạt đến toát mồ hôi, Vũ cũng thấy tội nghiệp,
thế là nó thành phiên dịch viên bất đắc dĩ. Nghe cậu bé cao hơn nó cả
cái đầu, tay cầm người nhện, nhìn nó nói câu “thanks” đầy biết ơn, tự
nhiên Vũ thấy vui vui. Suốt quãng đường còn lại về nhà, thằng nhóc vừa
đi vừa huýt sáo.

2 Nhà sách
- Hi! - Một bàn tay đập bộp vai
làm Vũ giật nảy mình quay lại. Thằng nhóc mấy hôm trước gặp ở cổng Văn
Miếu nhìn nó, hồ hởi:
- Lại gặp nữa rồi! Anh đi mua sách à?
- Ừ! –
Vũ trả lời, trong bụng thầm nghĩ “đi đọc cọp thì có”.
- À, đi mua
bản đồ. Hà Nội nóng quá. Anh có khuyên gì bọn này không? - Thằng nhóc
trả lời ánh mắt tò mò của Vũ. Hai cô gái cùng nhóm thấy thằng nhóc vẫy
gọi cũng đã tiến lại chỗ nó đứng.
- Nếu chỉ đi ngắn ngày, các bạn nên
lên Tam Đảo, trên đấy vừa mát mẻ mà không khí cũng trong lành. Đi đầu
tuần sẽ đỡ đông…
Vũ giới thiệu một hồi, làm bọn kia đứng ngẩn mặt,
chăm chú nghe. Bỗng thằng nhóc chen ngang:
- Vậy anh là hướng dẫn
viên à?
- Không, suýt thôi! Nhưng anh cũng từng đến đó vài lần nên
biết.
Tụi kia quay sang bàn bạc gì đó với nhau còn Vũ quay ra đọc
cọp tiếp cuốn truyện tranh.
- Nếu bạn rỗi thì đi cùng bọn mình nhé! –
Cô bé tóc vàng, Larry, đề nghị - Dù sao bạn cũng biết hơn bọn mình, đi
càng đông càng vui, phải không? Chi phí bọn mình chịu.
Vũ bất ngờ bởi
lời mời, gật đầu, sau khi thòng thêm một câu:
- Chúng mình sẽ chia
đều.

3. Nhật ký đi đường
Ngày…tháng….năm
Ban tối, mình nói
với ba mẹ về chuyến đi. Ba mẹ đồng ý, hơi bất ngờ, cứ tưởng sẽ phải nói
khó. Ba mẹ bảo muốn cho tâm lý mình thoải mái một tí, chứ cứ ngồi nhà dí
mắt vào PC cũng chẳng hay ho gì. Vừa chuẩn bị đồ xong, một balô to
uỳnh. Mình thường thấy trong phim và trên tiểu thuyết, trong mỗi chuyến
đi khám phá người ta thường hay viết “Nhật ký đi đường”, cũng hay hay
nên mình cũng thử viết, để sau này có cái lưu truyền cho con cháu. Hehe.
Nhưng nói thật hồi hộp quá, định đi ngủ sớm mà mãi cứ trằn trọc nên bò
dậy viết vài dòng…

Ngày…tháng...năm…
Thế là bọn mình thành một
nhóm, Tracy – tóc vàng, Larry – cao kều, Cathy – tóc ngắn và mình -
thằng nhóc tuy lớn tuổi nhất nhưng lại thấp nhất đoàn. Bây giờ là 12h
trưa, vừa mới lên. Ngồi xe bus mệt lử. Thế mà vừa vứt balô lên phòng
nghỉ, tụi kia đã hỏi đường đi chơi rồi. Mình thì chỉ muốn duỗi thẳng
cẳng ra giường, tiết trời man mát làm mắt mình díp cả lại, muốn ngủ lắm
nhưng làm thế bất lịch sự quá. Thôi đành phải cố vậy.

Bây giờ là
12h đêm. Mọi người vừa ngủ. Hôm nay mệt thật đấy. Ban trưa, ăn xong, tụi
kia kéo mình chỉ đường lên Thác Bạc, mình leo dốc thở hộc bơ mà bọn nó
đi như không ý. Chơi mãi đến gần 5h chiều mới về. Trên đường, nhìn
những dàn su su xanh mướt, tụi nó cứ “oh, ah” mãi. Ngộ thiệt! Lúc về,
mây ngang tầm với, cứ mịt mù, đứng gần nhau mà cứ thấy mờ mờ ảo ảo, cái
cảm giác ấy thích thật đấy! Nhưng cũng vì thế mà hôm nay suýt lạc mất
Tracy, cả bọn sợ, nên về sớm. Đi cả ngày mệt, không khí lại mát mẻ nên
ai cũng ăn được nhiều, mấy nhóc kia có vẻ đang khoái khẩu món su su luộc
chấm vừng.

Nhà trọ mình ở bé tẹo, nằm lọt thỏm so với mặt đường.
Từ phòng mình và Larry, nhìn thẳng ra là mặt đường. Từ cửa sổ cách
đường cũng chỉ mét rưỡi. Đôi khi nghĩ mấy con bò đang đi ngoài kia bỗng
nổi hứng phi thân qua cửa sổ, đủ làm mình ớn cả người, trong khi Larry
bảo nếu thế thật nó sẽ thử vuốt ve mấy chú bò.
Mình bắt đầu thấy díp
cả mắt, viết bằng ánh sáng đèn pin làm mình đau cả mắt. Ai bảo ban tối,
hết trò chơi, mình rủ tụi nó thi kể chuyện ma. Thế là bốn đứa, trùm
chăn, tắt đèn kể chuyện ma. Những câu chuyện trong quyển “Liêu trai chí
dị” mà mình từng đọc, những tên cướp biển với những con tàu ma, lại còn
tiếng gió vít những ngọn tre xào xạc bên kia đường nữa chứ. Báo hại cho
Tracy, Cathy sợ không dám ngủ một mình, tụi nó ôm gối sang bắt mình với
Larry nhường giường, trải chăn xuống đất mà nằm. Lần sau thì mình cạch…

Ngày…tháng…năm…
Mưa
từ đêm qua mãi chưa dứt. Thấy anh lễ tân bảo bão đang về. Chán. Cả bọn
đành loanh quanh chơi trong nhà trọ. Larry chơi với con mèo tam thể,
Cathy và Tracy, đứa nghe ipod, đứa ngồi nghịch mưa ở ngoài hiên, còn
mình chẳng biết làm gì nên lôi nhật ký ra viết, nhưng cũng chẳng có gì
để viết cả, chẳng bù hôm qua…Giá cứ được tất bật như thế lại hay. Thôi
đành đi ngủ vậy.

Ngày…tháng….năm…
Vẫn mưa. Có lẽ phải 3, 4
ngày nữa mới hết. Trò kể chuyện ma mãi cũng chán. Hôm nay dự định đưa
mọi người đi đến đền Tây Thiên, chùa Can Bi… nhưng xem ra hỏng hết rồi.

Ngày…tháng…năm…
Vẫn
mưa. Mình vừa đi hỏi xem có xe về Hà Nội không, nhưng lễ tân bảo đoạn
đường vào đây bị lở đất nên trong mấy ngày nữa chưa chắc đã có xe. Chán!
Thế là bị giam chân ở đây sao?

Ngày…tháng…năm…
Mệt phờ!
Quảng cáo Lifebouy cho mình một ý tưởng hay đến bất ngờ. Mưa đã ngớt. 7h
sáng, mình lôi 3 đứa kia dậy, nói là đưa đến một nơi thú vị. Cả bọn đội
mưa, đi bộ gần 5 cây số đến nơi bị lở đất và bắt đầu dọn dẹp… Có hơn
hai chục người nữa làm với bọn mình, ban đầu họ ngạc nhiên khi thấy ba
cô cậu nước ngoài cũng xách đất, nhặt đá… nhưng phải nói ba tên đấy làm
trâu thật, mình chẳng quen với việc này lắm nên cứ hụt hết cả hơi. Nhìn
họ hào hứng làm việc, những giọt mồ hôi trộn lẫn nước mưa lấm tấm đầy
trên những khuôn mặt khiến mình cũng phải cố gắng mà theo, không thể để
thua được… Chiều, mưa ngừng. Việc dọn dẹp đoạn đường đó đã xong, nhưng
trời tối quá, không về được nhà trọ, bốn đứa ở tạm nhà của một gia đình
gần đó. Ba đứa kia hí hửng chui xuống bếp nướng khoai, còn mình phụ
trách nồi ngô luộc tranh thủ viết mấy dòng...

4. Những cuộc hành
trình
Ngày…tháng…năm…
Vừa tiễn tụi kia ra ga đi Huế. Trước lúc
đi, Cathy đưa cho mình một quyển sổ to bự, nói là quà cảm ơn của tụi nó.
Bất ngờ hơn nữa là những dòng tâm sự viết ở ngay trang đầu, mình đã đọc
đến thuộc:
“ Cảm ơn vì chuyến đi. Nói thật, bọn này chưa bao giờ
nghĩ sẽ được tham gia một tour “trải nghiệm” được sống, làm việc với
người dân bản địa như thế vì thường giá rất đắt. Thế nên rất cảm ơn! Bọn
này biết anh vẫn viết sổ tay đi đường, nên tặng anh quyển sổ này, mong
sẽ sớm đầy những lịch trình, những tour, những kỷ niệm…”

Vậy là
họ lại lên đường, tiếp tục cuộc hành trình khám phá Việt Nam. Còn mình,
sẽ tiếp tục cuộc hành trình khám phá bản thân, tìm cho mình một con
đường để tiếp tục theo đuổi những mơ ước, đó có thể là một con đường
vòng, cũng có thể là một con đường gập ghềnh, nhưng mình vẫn sẽ đi.
Quyết thế!


Bài viết được cảm ơn :
Hãy cảm ơn bài viết của TheWinds bằng cách bấm vào "Nút Thanks " nhé!!!
-‘๑’- Tài Sản Của TheWinds -‘๑’-
 
 
 
Chữ ký của TheWinds


Đứng lên và điXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

.::Host up ảnh miễn phí: Click here! hoặc Click here! - Hướng dẫn sử dụng 4r: Click here! ::. Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn Thiên Môn Hội :: -‘๑’- Thế Giới Truyện -‘๑’- :: ♠ Truyện Hay Tổng Hợp ♠ :: ♠ Truyện Ngắn ♠-
|
Bookmarks
Đại Gia Đình Thiên Môn Hội»[X]«
»»--Vì một thế giới online lành mạnh--««

:::»+ Mời bạn đăng nhập tại đây+«:::

»++Chưa có tài khoản? Bạn bấm vào đây để Đăng Ký+«


Hộp tin nhắn Gửi tin nhắn Friends & Foes Tùy chọn cá nhân Bạn chưa đăng nhập Hiển thị tốt nhất trên Firefox, Google Chrome
Menu Các Ứng Dụng Forum
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog