Ðăng Ký
slideNote Demo

Untitled Document
Gửi bài mớiTrả lời chủ đề này
 Follow me at TwitterMaxF Movies FeedburnerRss  Add to Digg Add to Technorati Add to Delicious Add to Reddit Add to Yahoo Add to Google Add to Facebook Add to Twitter Add to FriendfeedAdd to Stumbleupon Add to Blinklist Add to Live Add to Slashdot Buzz Up  
 
Bạn Thân
 
avatar
Huy Chương Huy Chương :

Points Points : 15104
Posts Posts : 4026
Thanked Thanked : 235
Giới tính Giới tính : Nam Ngày sinh Ngày sinh : 20/10/1994
Age Age : 23
Đến từ Đến từ : BR-VT

Tài Sản Của Tôi
.:

 
 

Love Channel - Trang 2
Bạn Đang Là:

Ứng Dụng:
Shop Online - Nơi mua, bán tài sản và thú nuôi | Nơi tổ chúc các cuộc thi - Game show và trò chơi | Cửa sổ tình yêu online - Nơi tư vấn tình yêu, giới tính, hôn nhân và gia đình | Xem Truyền Hình Online

Thông Tin Cá Nhân
Liên Hệ: Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/yeuaicungvay.yeudaianhdi/

Bài gửiTiêu đề: Bạn Thân

_Hey!
Tui có 2 vé xem film, đi cùng tui vào tối cuối tuần nhá!

Thằng
bạn thân nháy mắt nhìn Tâm, kèm theo đó là nụ cười “zô ziên” để lộ ra
cái răng khểnh cũng… “zô ziên” nốt^^ Tâm không nói gì, cứ lẳng lặng bước
đi.. Có vẻ như cô bé đang nghĩ ngợi gì đó.

_Này, không nghe thấy
tui nói gì hả??? Hay là… không thích đi???

_Uhm, mời ai đó đi
đi, tui không đi với Đạt được đâu. _Sao lạ zậy? Tui thấy
cuối tuần nào Tâm cũng rảnh mà^^ Như tuần trước đó, ngồi ở nhà nhâm nhi
ly trà sữa rùi thưởng thức album nhạc mới tậu một mình, chán lại phone
cho tui sang. Hehe, tuần này đổi không khí đi, film hài đấy!

_Oài,
Tuần trước hay tuần trước trước nữa chỉ là quá khứ thui. Tuần này tui
có hẹn-một cái hẹn đặc biệt quan trọng. Tâm hào hứng khoe với tên cạ
cứng, môi cô bé nở nụ cười rất tươi.

_Chán! Đạt thở dài cái
thượt. Thế mà tui cứ tưởng ….

_Hì hì, thui, làm nhiệm vụ quen
thuộc của Đạt đi-chở tui về nhà ^^ Tâm lí lắc cười không quên khuyến mãi
cho Đạt một cái tét vào lưng kêu “đét”

_o0o_



Con đường quen thuộc ngập tràn sắc
nắng óng ả, hai hàng cây bên đường khoe chiếc áo hoa bằng lăng tím
biếc. Phá tan sự im lặng là tiếng hát nhí nhảnh của một cô bé có bím tóc
hai bên ngồi sau xe một cậu bé có chiếc răng khểnh “zô ziên”.

_Uhm,
tui hỏi hơi tò mò chút nha, cuối tuần…Tâm hẹn…với ai hả??? Đạt ấp úng
hỏi Tâm

_Hi, ừ. Đạt muốn biết không? Tui kể cho. Tâm nhoẻn cười,
nhìn với lên phía Đạt.

_Có. Đạt nhanh nhảu. Tui muốn biết lắm
lắm! Hi, dù sao cũng hơi lạ, ai có thể làm cho Tâm từ chối thằng thừng
lời mời đi xem film với tui nhỉ? Dù sao tui cũng là… hì, bạn thân chí
cốt của Tâm mà^^

_Uhm, người ấy là một người bạn tui quen online.
Một cậu bạn bằng tuổi tui và Đạt. Cậu ấy hẹn tối cuối tuần tại một quán
trà sữa. À, cái quán quen thuộc mà tui và Đạt hay đến đó. Nhắc mới nhớ,
công nhận trà sữa ở đó ngon thật^^

Đạt hơi ngạc nhiên. Vì gì
nhỉ? Ừ thì…chỉ biết rằng đó là thoáng bối rối của Đạt khi nghe Tâm nói
về người bạn online kia. Không phải vì Đạt bị Tâm từ chối đi xem film
cùng mà…đúng rồi Đạt lo lắng về người bạn kia của Tâm. Quen qua mạng ảo.
Chuyện này…Đạt thấy bất ổn. Dù sao thì báo chí, TV cũng nói đầy về
những vụ như thế này đấy thôi. Tâm liều thế nhỉ! Đạt vướng mắc trong
mình ngổn ngang những suy nghĩ. Đạt muốn hỏi Tâm thật nhiều, thật nhiều
về người bạn ấy, rồi cả về địa điểm mà hai người sẽ gặp…Nhưng, về đến
nhà Tâm mất rồi.. Sao hôm nay con đường ngắn thế nhỉ? Hay những suy nghĩ
miên man của Đạt làm đường như ngắn lại?

_Về đến nhà rồi.. Tui
vào nhà nha. Đạt đi về cẩn thận đó. Tập trung đi một mạch về nhà đi,
đừng có suy nghĩ cái gì! Lúc chở tui, tui thấy Đạt nghĩ ngợi cái gì đó.

Đạt
ậm ừ cho qua chuyện. Tâm đâu có biết được cậu bạn thân đang lo lắng cho
Tâm. Nói đúng hơn là lo lắng cho buổi hẹn cuối tuần của Tâm với một
người…lạ hoắc. Lúc nào cũng vậy, Tâm đâu có biết Đạt lo lắng cho Tâm
nhiều như thế nào.
_o0o_

“Phập! Lại trượt rồi. Nản thế!” Đạt nhặt
cái phi tiêu lên, ngắm nhìn nó rồi lấy tay đập khẽ vào đầu mình. “Hôm
nay mình chơi trò này tồi quá! Chắc lâu lắm không luyện đây mà” .Đạt
đang chơi trò phi tiêu quen thuộc trong phòng của mình. “Làm thế nào mà
ngay cả khi chơi trò chơi quen thuộc này những suy nghĩ về Tâm lại len
lỏi vào đầu nhỉ? Lại nghĩ đến Tâm à? Đạt ơi là Đạt. Ngố quá đi!”

Đạt
hết vò đầu bứt tai mình rồi đến vò dầu bứt tai con gấu bông to ụ-con
gấu mà Tâm tặng Đạt trong dịp sinh nhật: “Đúng là con gái, tặng người ta
cái gì không tặng lại đi tặng con gấu bông này. Để bây giờ chú gấu tội
nghiệp lại là nơi trút bực tức của mình. Rõ khổ!” “Thôi, ngồi đây than
thở + lo lắng= vô nghĩa. Chi bằng mình lên onl gặp Tâm, thể nào Tâm chả
đang onl. Dò hỏi thêm thông tin về cuộc hẹn “đặc biệt quan trọng” kia+
khai thác tư liệu về những gã “lừa tình” trên mạng (biết đâu người bạn
của Tâm cũng là một gã “lừa tình” thì sao? Có thể lắm nha!) =>có
nghĩa ^^” Nghĩ sao làm vậy, Đạt mở máy và bật nick.
_o0o_

Apple:
Hey! Tâm cũng onl hả??? Hì, chờ “người ta” à?

Banana: Bậy. Tui
lên học chứ bộ. Mà Đạt cũng onl đấy thui Razz

Apple: Thế “người ta”
có onl không? Cho tui nick nói chuyện zới Very Happy

Banana: Không. Mà
Đạt hỏi làm gì?

Apple: àh. Không có gì đâu.. Hỏi chơi thôi^^

Banana:
Đạt rủ được người đi xem film cùng chưa? Hay là rủ Linh đi, nó cũng có
những cuối tuần buồn đấy^^

(hay nhỉ, đã không đi với mình lại còn
đánh trống lảng. Chắc không muốn nói về “người ta” đấy. Biết ngay
mà_Đạt nghĩ thầm)

Apple: thôi khỏi, đi một mình cũng được Very Happy
gì cho nhóc em đi cùng. Hì, thế cũng vui mà^^

Banana: ờ, tùy Đạt.
Tui gợi ý thế thôi Razz

Apple: Thôi, Đạt có việc ra ngoài.

Apple:
Bye Tâm nha J

Apple: Chúc Tâm cuối tuần vui^^

Banana: Uh.
Bye J

(Apple is now offline)
_o0o_

“Ái chà, chả khai thác
được gì từ Tâm. Đành vậy, cuối tuần mình sẽ đến điểm hẹn. Không film gì
hết! Tâm trí đâu mà đi chứ!” Ý nghĩ ấy lướt qua đầu Đạt khi cậu đang mải
mê vờn quả bóng cam trong sân bóng.

Cuối cùng , ngày có sự kiện
quan trọng của Tâm cũng đã đến..

Tâm đã ngồi ở bàn cạnh cửa sổ,
nơi mà Tâm và Đạt hay ngồi khi đến đây. Tất nhiên rồi, vì đó là chỗ đẹp
nhất mà: vừa hướng tầm mắt ra xa nhìn sang bên công viện được, lại
thoáng nữa^^

Đạt thì lom khom ở góc bàn đối diện. Khác xa chỗ đẹp
lí tưởng kia, chỗ này hơi tối. Nhưng không quan trọng, tất cả vì nhiệm
vụ bảo vệ Tâm mà ^^

Khá lâu rồi mà không thấy người bạn của Tâm
đâu. Liếc mắt nhìn Tâm, Đạt thấy khuôn mặt buồn rượi. Thỉnh thoảng cô
nàng lại đưa tay lên nhìn đồng hồ có vẻ sốt ruột lắm. Đạt nghĩ thầm:
“Tâm ơi, đừng có buồn như vậy chứ, nhìn mặt Tâm buồn trông xí lắm đấy!”

Hoàng
hôn buồng xuống, góc quán có những tia nắng chiều len lỏi vào nơi Tâm
ngồi, soi lên mặt cô bé làm Đạt thấy rõ Tâm đang khóc. Đạt đứng dậy,
bước ra khỏi quán, chẳng cần quan sát nữa Đạt cũng biết người bạn kia
không đến. Và Đạt nhủ mình nên làm gì đó để lau khô đi những giọt nước
mắt của cô bạn thân.
_o0o_

_Tui mượn vai Đạt 1 lúc được không? Tâm
mở tròn đôi mắt long lanh nước, dường như hàng mi cong chẳng thể giữ
được nước mắt đừng lăn ra.

_Tại sao không? Vai tui đủ vững để làm
chỗ tựa cho Tâm.

Và Tâm khóc. Đạt im lặng không nói gì, chỉ khẽ
ngước lên bầu trời đầy sao.

Đợi đến khi Tâm nguôi ngoai, cô nàng
chỉ còn thút thít nhẹ, Đạt mới quay sang hỏi Tâm:

_Trời hôm nay
đẹp nhỉ? Tâm nhìn xem. Rất nhiều sao đấy. Cả nền nhung mềm mại của trời
đêm được đính lên những ngôi sao xinh xắn.

_Ừ trời hôm nay đẹp
thật. Mà nói đúng ra thì, lần nào tui ngồi ngắm sao với Đạt trời cũng
rất đẹp. Dù mưa, trời vắng sao cũng đẹp. Bời chủ yếu không phải là trời
nhiều hay ít sao mà quan trọng là người ngồi ngắm sao cùng mình là ai.

_...Đạt
im lặng.

_ Tui và Đạt là bạn từ hồi tụi mình còn bé xíu nhỉ? Tui
nhớ hồi ấy vui lắm nhá! Đạt hay chở tui ra những cánh đồng xanh cỏ thả
diều, ngắm hoàng hôn buông xuống. Nhưng ngày ấy còn bé, tui chẳng để ý
đến chuyện ông mặt trời trông như thế nào mà chỉ hý hoáy nghịch con diều
của Đạt với câu hỏi ngố không tả được : “ Ô, Đạt ơi, sao diều của tụi
mình không bay được nhỉ?” Tui đâu có biết là tại vì trời không có gió.

_Tâm
àh. Đạt quay sang Tâm định nói với cô bé điều gì đó nhưng Tâm lại tiếp.

_Tui
còn nhớ cả những lần trời mưa, tui và Đạt vì mải chơi nên không chịu về
nhà trú mưa, cứ tha thẩn ở một góc nào đó. Mỗi lần sấm nổ “đoàng” 1
cái, tui lại khóc thét lên vì sợ Đạt nhỉ? Và Đạt nắm lấy tay tui, dỗ
khẽ: “Đừng sợ! Có tui đây mà!” Hì, rõ ràng tui biết Đạt cũng sợ sấm vì
người Đạt lúc ấy cũng run lên, vậy mà khi nghe xong tui lại hết sợ, thấy
an toàn lắm^^ Vì bàn tay Đạt đã nắm chặt bàn tay tui rồi, nắm rất chặt.

_Lớn
hơn 1 chút, tui lại ngô nghê với câu hỏi: “Sao tay con trai lại lớn hơn
tay con gái nhỉ?” Và Đạt nói rằng: “Tay con trai to hơn tay con gái để
nắm chặt lấy tay con gái mỗi khi con gái yếu đuối” Lúc ấy, tui đã
hiểu...

_Tâm hiểu gì? Đạt hỏi

_Nắm chặt lấy tay tui đi,
không phải vì lúc này tui yếu đuối đâu mà vì...tui sợ ai đấy sẽ rời xa
tui.

Đạt mỉm cười, nắm lấy tay Tâm.

Cả hai vẫn ngồi ngắm
sao dưới bầu trời thơ mộng, nhắc lại những kỉ niệm thân thương. Và, ai
đó đã mỉm cười.

Bài viết được cảm ơn :
Hãy cảm ơn bài viết của TheWinds bằng cách bấm vào "Nút Thanks " nhé!!!
-‘๑’- Tài Sản Của TheWinds -‘๑’-
 
 
 
Chữ ký của TheWinds


Bạn ThânXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

.::Host up ảnh miễn phí: Click here! hoặc Click here! - Hướng dẫn sử dụng 4r: Click here! ::. Chọn kiểu gõ : Tắt VNI Telex Viqr Tổng hợp
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn Thiên Môn Hội :: -‘๑’- Thế Giới Truyện -‘๑’- :: ♠ Truyện Hay Tổng Hợp ♠ :: ♠ Truyện Ngắn ♠-
|
Bookmarks
Đại Gia Đình Thiên Môn Hội»[X]«
»»--Vì một thế giới online lành mạnh--««

:::»+ Mời bạn đăng nhập tại đây+«:::

»++Chưa có tài khoản? Bạn bấm vào đây để Đăng Ký+«


Hộp tin nhắn Gửi tin nhắn Friends & Foes Tùy chọn cá nhân Bạn chưa đăng nhập Hiển thị tốt nhất trên Firefox, Google Chrome
Menu Các Ứng Dụng Forum
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs